Những gì tôi viết trong cuốn sách ngắn này chỉ nhằm mục đích luyện viết. Không ngờ những gì tôi viết lại bị một số người đeo kính màu nhìn là đang dán nhãn cho mình và công kích người khác.Tôi không hiểu. Viết về “nghé mới sinh không sợ hổ” có nghĩa là tôi chưa biết nhiều về thơ ca. Tôi thường viết theo lối cổ và không tuân thủ nghiêm ngặt nhịp xiên, nhịp xiên. Bây giờ mình là người mới, không hiểu thì đừng sợ không viết.Trên con đường viết lách, tôi không được ngại gian khổ, gian khổ, vượt qua chông gai, phấn đấu để hiểu biết, thay vì sợ hãi gian khổ mà rút lui khi gặp khó khăn. Tôi phải chiến đấu chống lại những thất bại lặp đi lặp lại, để có thể dũng cảm tiến về phía trước, với ánh sáng phía trước, bình minh phía trước và hy vọng phía trước.Bây giờ tôi cũng muốn hiểu rằng ở một số nhóm, đừng chỉ ra khuyết điểm, khuyết điểm của những người tự cho mình là đúng, coi xấu là đẹp, ghê tởm là thú vị và khoe khoang bản thân. Chỉ có anh ấy mới có thể làm được và không ai khác có thể.Hãy để anh ấy thể hiện sự xấu xí đó thành vẻ đẹp.