Trong đêm yên tĩnh này, tôi ngồi trước cửa sổ và ngắm nhìn bầu trời đầy sao mà chúng tôi đã cùng nhau ngắm nhìn.Các ngôi sao vẫn lấp lánh nhưng công ty của bạn đã mất tích.Những tiếng cười và những giọt nước mắt của quá khứ hiện về trong tâm trí tôi như những cảnh trong một bộ phim.
Chúng ta đã lập một lời hứa vĩnh cửu ở đây, rằng chúng ta sẽ cùng nhau nhìn thấy mọi sự thịnh vượng của thế giới và cùng nhau bước qua mỗi mùa xuân, hạ, thu, đông.Tuy nhiên, một trò đùa của số phận đã chia cắt chúng tôi, để tôi một mình bảo vệ thỏa thuận này.
Tôi cố chạm vào những ký ức còn sót lại, chúng giống như cát mịn trong đồng hồ cát, chầm chậm trôi qua nhưng tôi không thể bắt được.Nụ cười và giọng nói của bạn đã trở thành kho báu quý giá nhất của tôi và là nỗi đau vĩnh viễn trong trái tim tôi.
Mỗi sáng thức dậy tôi lại hồi hộp, mong được gặp em ở một góc nào đó.Mỗi buổi tối, tôi lang thang trong nỗi cô đơn, cảm nhận nỗi buồn mơ hồ do mặt trời lặn mang lại.Liệu thỏa thuận của chúng ta vẫn có thể được lắng nghe trong tiếng vang cô đơn này?
Anh cố thích nghi với những ngày không có em nhưng góc nào cũng đầy bóng em.Sự ra đi của em đã dạy anh cách trân trọng và thấu hiểu cảm giác cô đơn.Em không còn đòi hỏi điều gì nữa, em chỉ mong được gặp lại anh trong từng giấc mơ.
Sự thỏa thuận vĩnh cửu và tiếng vang cô đơn hòa quyện vào nhau thành chuyển động đẹp nhất trong trái tim tôi.Dù em không còn ở bên anh nữa nhưng lời giao ước của chúng ta sẽ luôn khắc sâu trong trái tim anh.Tôi sẽ ở đây, lặng lẽ chờ đợi, chờ đợi giây phút lời hứa đó có thể thực hiện được.